A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Thơ: Về lại trường xưa

             
Mười năm rồi tôi về lại nơi đây 
Cũng chốn ấy nhưng khác xưa nhiều lắm 
Dãy lớp thân quen thành sân trường rộng 
Khoảng trống ngày nào thành dãy lớp thêm 
Vào cổng gặp tượng Bà Nguyễn Thị Lựu
Cạnh tượng Bà là biểu tượng hoa sen
Có trang bị ghế ngồi và kệ sách 
Chắc có lẻ đây là thư viện xanh
Giữa sân trường có mái che kiên cố 
Chắc có lẻ để che nắng che mưa 
Khi học thể dục hoặc khi chào cờ 
Bước chẩm chậm tôi miên man suy nghĩ 
Chợt giật mình vì giọng nói thân quen
Của cô Tổng từ xa vang vọng lại :
Em vào đây, em đang muốn tìm ai?
Dạ thưa cô! Em chỉ muốn thăm trường!
Chắc là cô không nhớ em đâu nhỉ!?
Bởi khi xưa em là đứa bình thường 
Cô chỉ nhớ những bạn nào hay nghịch 
Cô mĩm cười khẽ vỗ vai tôi 
Không, cô vẫn nhớ ra em đấy chứ!
Hai cô trò nói chuyện một hồi lâu 
Bỗng có tiếng chuông reo giờ tan lớp 
Mà khi xưa là tiếng trống tùng tùng
Tôi nắm lấy tay cô chào tạm biệt 
Bước ra về mà lòng thấy xuyến xao
Nghe nao nao một nỗi niềm khó tả
Thầm tự hào vì từng học nơi đây.
         
 


Tác giả: Cao Huỳnh Như
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan
Tài liệu
Thống kê truy cập
Hôm nay : 267
Hôm qua : 274
Tháng 12 : 860
Tháng trước : 4.451.065
Năm 2022 : 7.293.631
Năm trước : 179.733
Tổng số : 7.637.309